Category Archives: X.Y. Thái Dịch Lý Đông A

Nga my nguyệt

Nguyệt giãi Nga My nguyệt ý dài
Nguyệt tình thiên cổ nguyệt vì ai?
Nguyệt đưa chiến sĩ lên non Thục,
Nguyệt dẫn anh hùng đến suối Thai,
Nguyệt dõi ba sinh hồn cố quốc,
Nguyệt treo tái thế niệm tương lai
Nga My đêm tỏ soi vầng nguyệt,
Nguyệt với ta chung một cảm hoài.

X.Y. Thái Dịch Lý Ðông A

4824 T.V.

Advertisements

Sơ Lược Tiểu Sử X.Y. Thái Dịch Lý Ðông A

X.Y. Thái Dịch Lý Ðông A tên thật là Nguyễn Hữu Thanh, sinh năm 1920, tuổi Canh Thân, mệnh Mộc, tại huyện Kim Bảng tỉnh Hà Nam. Ông thông hiểu về Dịch Lý, Phật Học, và Lịch Sử, v.v… khi mới 16 tuổi. Theo lời kể, ông được linh quang thần nhập thể vào lúc 16 tuổi, nên được khai mở trí tuệ: đọc rất mau, thâu tóm tư tưởng rất lẹ.

Năm 1942, Ông đến thư viện Liễu Châu (Trung Hoa) để kiểm lại các sách viết về triết học, lịch sử, xả hội, khoa học Tây Phương và Ðông Phương, nghiên cứu địa lý Trung Hoa, đồng thời khảo sát thêm về lịch sử và văn minh Việt. Tại đây, Ông bắt đầu viết các sách thuộc bộ “Ðại Việt Duy Dân Ðại Cương Thảo Án Quốc Sách Toàn Pho”, tức là các sách thuộc chủ thuyết Duy Dân Nhân Chủ. Sách Ông viết rất nhiều (khoảng 30 bộ) nhưng phần lớn không được phổ biến vì nhiều lý do, và một số bị thất lạc.

Tiếp tục đọc

Tiên Long Châu Hành

Non Kỳ, nước Nhuế, mấy thu trường,
Đi lại tìm noi dấu cố hương.
Đỉnh dốc Bòng Bong nhiều ái ố,
Lưng đèo Cắc Cớ lắm tang thương.
Kinh luân vận mệnh là văn vũ,
Doanh dưỡng thiên dân ấy Thánh Vương,
Máy hoá muôn xưa nhà Hồng Lạc,
Thực hư ai biết khách cương thường?

Máy thiêng thủ quốc vẫn còn chân.
Hồng Lạc muôn xưa dấu đỉnh phân.
Mình ngự ngôi thần làm đế cực,
Tay vần chuôi Đẩu bả thiên luân
Nước non Lạc Nhuế cơ hiển thánh.
Con cháu Rồng Tiên buổi chấn xuân
Đại địa từ xưa không huyệt táng,
Đan thanh một điểm tại thông thần.

Tiếp tục đọc

Chính khí Việt

Tác Giả: Thái Dịch Lý Đông A – Liễu Châu 1942, Nữ Sĩ Tôn Nữ Le Ba ngâm

Thi nhiệt

Ta đã về đứng bên bờ Pắc Nậm,
Mặc heo may quấn quít hồn cố hương,
Thấm hàng cây lấp ló những ven tường.
Hoà làn khói mơ màng bao nhớ ước.

Cách dòng nước ta là người mất nước,
Nước non ta, ai ngăn trở ta về?
Thấy người quê không được tỏ tình quê,
Rõ trước mắt mà tìm đâu cho thấy?

Tiếp tục đọc

Xuân tráng sĩ

Tráng sĩ hãy ngâm câu:

“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỳ nhân hồi”.

Cũng bởi vì:

Lòng quyết tử tiến lên đường gió bụi,
Hai bàn tay thề phục lại sơn hà.
Thái Bình Dương lấp lánh san bằng sầu nhục tủi,
Lấy máu đào rửa sạch máu yêu ma.

Thế cho nên:

Tiếp tục đọc

Chính khí Việt

Một ngày lạnh nước nguời không tri kỷ.
Ta vỗ án hét thành ca chính khí.
Đông thê thê như gió thổi u hồn,
Thấu buốt tận lòng ngưòi trong cốt tủy.

Lòng sống chết buồn vui bừng nổi dậy,
Thoát lăm le như dục người chọn lấy,
Năm nghìn năm, làn máu bén dạt dào.
Sóng lớp lớp rượu ba tuần thuở ấy.

Tiếng vang vang như thần kêu quỷ hét.
Trời ngập ngập như quân khiêu tướng thét,
Gọi quá khứ vị lai những u hồn
Muôn nghìn đời linh thiêng không sống chết.

Tiếp tục đọc