Category Archives: Vĩnh Nhất Tâm

Nỗi đau Dân tộc

Trần duyên biết gửi lại gì?
Gửi dòng “BẤT KHUẤT” viết về giang san.
Đã non thế kỷ bạo tàn,
Do Hồ tiếm đoạt làm tan giang hà.
“Công hàm” bán Hoàng Trường Sa,
Tàu ngang nhiên đồi “tam Sa”…trơ nhìn.
@
Người-yêu-nước quyết biểu tình,
Tỏ lên thái độ tồn sinh giống dòng.
Tiếp theo sự nghiệp Tổ-tông,
Chống phường giặc Hán ngông cuồng lấn xâm.
Tử Dương Tử tức Trường Giang,
Dừng chân tại ảiNam Quan biên thành.
@
Nhân danh “vì nước” tiếm danh,
Chung phường bán nước: Tan tành núi sông.
Tiếp tục đọc

Trang di hận

Phương Nam, Tiên-tồ Lạc Hồng,
Con dân Lạc Việt, giống dòng Rồng Tiên.
Giờ đây nhìn lại hải biên (*),
Khắp miền đất nước gắn liền hiểm nguy.
Là TRANG DI HẬN khắc ghi:
Rước thù truyền kiếp… nói chi cơ đồ!

« Đỉnh cao trí tuệ » mơ hồ
Non sông gấm vóc… côn đồ đem dâng.
Ai yêu nước chẳng bâng khuâng!
Nhìn Tàu khống chế từng phần núi sông.
Hỏi đâu quân đội anh hùng?
Cháu con Hưng Đạo, Quang Trung, Ngô Quyền!

Hiện nay trên khắp Ba Miền
Tàu đang lợi dụng “chính quyền” di dân.
Bằng ba cách (*) rất rõ ràng:
Tiếp tục đọc

Tinh thần Dân tộc

Cờ Yên Bái – Trống Mê Linh – Sử Việt
Tỏ khí hùng khi đất nước lâm nguy.
Ba-bảy-năm dân tộc quá suy vi,
Không đồng lõa: cầm cờ Tàu phản quốc.

Nhìn Người-trẻ dương bàn tay nắm chặt,
Đòi Hoàng Trường trong khí thế Ngàn-năm.
Từ Bà Trưng – Nguyễn Thái Học hiên ngang,
Viết trang sử bằng: Máu-xương-da-thịt.

Dương khí thế của Tiền-nhân bất diệt,
Không để Tàu dùng cộng sản Việt gian.
Cướp giang san bằng câm miệng quy hàng,
Để Hán-tộc đang trên đường đồng hóa.

Tiếp tục đọc

Cướp đất – bắt Dân

Ngồi viết mãi…viết xong rồi lại xóa
Từ nơi miền đất hứa rất xa xôi
Luôn trông vời cố quốc chẳng buông xuôi
Khi đất nước mỗi ngày thêm tăm tối.

Không tự thắng… lòng càng thêm bối rối
Không viết thì uất ức cứ lên cao
Mỗi bài thơ diễn lại cảnh lao đao
Nơi đất Mẹ mỗi lần lên tiếng nói!

Lại bị bắt… bảo “người dân” chịu tội
Dùng những đòn thật bỉ ổi, xấu xa
Càng nhìn xem đất nước của người ta
Lại càng thấy nước mình sao mọi rợ?

Tiếp tục đọc

Người chí khí

Ai từng sống trong lao tù khổ ải,
Nơi rừng sâu, nước độc, chốn âm u.
Ðược mệnh danh “cải tạo” một mỹ từ,
Nhưng thực tế đời thua loài trâu ngựa.

Rời cửa ngục… quê hương còn nghiêng ngửa,
Nhìn giống nòi trăn trở nước suy vi.
Lòng quặn đau trong cảnh sống phân ly,
Bao giờ sẽ quy về chung một mối?

Chạnh nhớ lại thuở xưa còn lứa tuổi,
Của muời lăm, muời bảy ở sân truờng.
Nhìn non sông trong tình huống nhiễu nhương,
Cùng ôn sử bao anh hào, nữ kiệt.

Tiếp tục đọc

Viết gửi bạn ở quê nhà

Ta là kẻ đang trên miền: Đất-hứa
Hứa với lòng: Nuôi chí lớn Cha Ông
Viết dòng thơ ghi lại giống Tiên Rồng
Vốn bất khuất… hơn bốn ngàn năm lẻ.

Không nhắm mắt chạy theo thời kể lể…
Vì lợi quyền phản bội đấng Hùng-anh
Hai mươi năm (1954-1975) trang sử Việt lưu danh
Đuổi giặc Mác… mang voi giày đất Tổ.

Ta sẽ viết những dòng thơ kể rõ
Những tội đố: Hồ Duẫn Giáp Đồng Chinh…
Đã học đòi tôi ác Stalin
Biến đất Mẹ… thành mồ chôn dân Việt.

Tiếp tục đọc

“Còn đảng còn mình”

(Chia sẻ với bạn Điêu Thuyền trên Cộng-đồng FB)

Chuyện bóc lột đã rõ ràng: Cộng-đảng
Dùng “Công-an” để bảo vệ Việt-gian.
Lũ nô lệ làm tay sai giặc Hán
Bán cơ đồ còn hiếp đáp người dân.

Đi chiếm đất như Chesnay (*), Pháp thuộc,
Bị “Hùm Thiêng” Yên Thế bắt làm tin.
Nhờ “Cố đạo Tây-ban-nha” đi chuộc
Vậy con đồ Cộng đảng khác gì hơn.

Tiếp tục đọc