Category Archives: Nguyễn Thanh Khiết

Thư cho những thằng chống nạng

Dăm bữa nữa là cuối năm – Tết tới
tao bồn chồn đi đứng chẳng thể yên
nghĩ đến tụi bây – mà “đếch” có tiền
để làm chút quà ngày tư ngày tết
gió đông thổi, thương thằng ngoài Quảng Trị
cuối năm về, nhớ mấy đứa Bình Long
những thằng đui què từng gánh núi sông
giờ tàn lụi một đời trên đất giặc
tội tụi mầy, thằng binh nhì, binh bét
“vạn cốt khô” cho tướng soái, công hầu
vết thương xưa máu ngừng chảy từ lâu
còn đau mãi – vì bị đời quên lãng
Tiếp tục đọc

Qua An Lộc nhắc thời lửa đạn

Ngàn xác chết nằm đây chung nấm mộ
bên bìa rừng lác đác đám mả hoang
chiều An Lộc còn chút mặt trời tàn
soi trên vách tường rêu in dấu đạn

đất đá vẫn y nguyên màu máu đỏ
cây cỏ còn vương cái chết banh thây
chuông nhà thờ nghe như tiếng pháo bầy
rót xuống, nhắc một thời bom đạn ấy

ôi ! An Lộc mùa hè xương máu dậy
vạn anh hùng trên chiến địa buông gươm
An Lộc trùng vây, chằng chịt chiến trường
hồn tử sĩ dật dờ kêu bốn hướng

Tiếp tục đọc

Trên đồi Gió

Lủi thủi ta về thăm đồi Gió
thăm máu xương người thấm nơi đây
đồi im lìm – còi cọc cỏ cây
tiếng lá khua như hồn oan dậy

chiến hào xưa vết thù còn đấy
đỉnh cao này áo trận ai phơi
gần bốn mươi năm sao còn đợi
hỡi nấm mồ hoang giữa lưng trời

ta lên đồi Gió rừng nức nở
nhắc chuyện căm hờn thuở binh đao
An lộc dưới chân vẫn nghẹn ngào
mùi chết chóc còn vương trên áo

đồi Gió trơ trơ trong ngày nắng
nắng lốm đốm vàng rớt xuống vai
như chiến bào năm cũ của ai
để An lộc ngàn năm nhớ mãi.

Tiếp tục đọc