Category Archives: Văn hóa – Nghệ thuật

1000 năm trang phục Việt Nam

Nancy Duong

Nancy Dương là một nghệ sĩ có niềm đam mê to lớn dành cho văn hóa Á Đông, đặc biệt là Việt Nam, Nancy Dương đã dùng nét vẽ kỹ thuật số hiện đại để thổi sức sống mới vào các giá trị truyền thống của người Việt.

Để bổ sung cho “Bộ sưu tập một số hình ảnh về 54 Dân tộc Việt Nam” xin trân trọng giới thiệu cùng Quý vị và các bạn!

Tiếp tục đọc

Nghệ sĩ Asia và SBTN tưởng nhớ Nhạc sĩ Việt Dzũng

Kính mời quý vị coi chương trình đặc biệt do các anh chị em nghệ sĩ thực hiện để tâm tình và nhắc lại những kỷ niệm đẹp về anh Việt Dzũng, một trong những con chim đầu đàn của SBTN và Asia. Đây là một mất mát lớn lao của chúng tôi và chúng tôi cám ơn tất cả quý khán thính giả gần xa đã cùng chia sẻ nỗi đau này.


Tiếp tục đọc

Tưởng niệm Nhạc sĩ Việt Dzũng – Chiến Sĩ Võ Đại Tôn

Nhạc sĩ Việt Dzũng: 32 năm sánh vai cùng NS Anh Bằng- DVD 71

LGT- Trong văn thư của Sở VH-TT-DL thành Hồ chống lại DVD Asia 71, đã có phần chỉ trích nặng lời với NS Việt Dzũng: “Việt Dzũng tố cáo đảng, nhà nước VN vi phạm nhân quyền và vận động đòi chữ ký hàng trăm ngàn người Việt Nam trên khắp thế giới cùng ký vào thỉnh nguyện thư gửi LHQ tố cáo VN vi phạm nhân quyền”. (Trích công văn – Dân Làm Báo VN.blogpost.com). Từ ngay khi có Trung tâm Asia ra đời, nghệ sĩ Việt Dzũng đã có nhiều đóng góp và đứng trong nhóm chủ trương. Sự kiện càng cấm đoán thì người dân càng tìm kiếm càng khiến cho vai trò các người có công đóng góp như Việt Dzũng càng được “sáng” hơn trên sân khấu. (NVTB)

Suốt hơn ba mươi lăm năm nay, Việt Dzũng là một cái tên quen thuộc với hầu hết mọi người Việt đang sinh sống ở hải ngoại, kể cả rất nhiều người dân trong nước cũng biết đến tên anh..Nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai viết cho thật đầy đủ về người nghệ sĩ đa tài này và những đóng góp to lớn của anh trên nhiều lãnh vực khác nhau, nhứt là trong địa hạt ca nhạc và truyền thông đại chúng.

Tiếp tục đọc

Ca nhạc sĩ Việt Dzũng qua đời ở California

Ca nhạc sĩ Việt Dzũng vừa từ trần ở California, vào trưa ngày thứ Sáu 20/12/2013, sau một thời gian chống chọi với bệnh tật.

Việt Dzũng tên thật là Nguyễn Ngọc Hùng Dũng, là một ca nhạc sĩ nổi tiếng với dòng nhạc tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Sinh năm 1958, Việt Dzũng có năng khiếu âm nhạc từ thời còn là học sinh trung học Lasan Taberd ở Sài Gòn.

Sau biến cô 30/04/1975, ông vượt biên tỵ nạn sang đếnSingapore rồi sau sang Mỹ định cư.

Ngay những năm đầu tiên tại Mỹ ông tiếp tục sáng tác nhạc và các tác phẩm của ông đã nhanh chóng đi vào lòng người nghe, với những bài hát hướng về quê hương Việt Nam như “Một chút quà cho quê hương”, “Lời kinh đêm”, “Tình ca cho Nguyễn Thị Sài Gòn”.

Tiếp tục đọc

Sự đổi giọng hay đã thực sự ăn năn hối lỗi qua bài thơ “Sự tầm thường” của Nguyễn Khoa Điềm

Nguyễn Khoa Điềm

Phạm Ngọc Thái

Tôi có ý định bình tổng hợp một số bài thơ gần đây nhất, Nguyễn Khoa Điềm đã viết sau thời gian hết đường quan lộ về làm thường dân – trong đó đặc biệt là bài “Đất nước những tháng năm thật buồn”. Nhưng khi đọc lại “Sự tầm thường”: Muốn bình cho trọn ý thì phải phân tích theo suốt dọc bài thơ, gộp cả các tình thơ khác nữa thì sẽ lan man rất dài. Bởi vậy, mới xin bình luận riêng về bài “Sự tầm thường” ấy trong trang này – Còn “Đất nước những tháng năm thật buồn” gộp với số bài thơ khác, tôi sẽ giành để viết sau.

Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm

Nói về bài “Sự tầm thường” – Bắt đầu vào thơ Nguyễn Khoa Điềm viết:
Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường
Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn…
Tiếp tục đọc

Phạm Ngọc Thái có chân dung một nhà thơ tình lớn của dân tộc

Nguyễn Đình Chúc

Qua hai tập thơ đã xuất bản: “Rung động trái tim”, Nxb Thanh niên 2009 & “Hồ Xuân Hương tái lai”, Nxb Văn hoá Thông tin 2012, có thể nói đó là cả một tuyển thơ dầy dặn có tầm vóc của anh. Để minh chứng cho luận điểm trên mà tôi đã nêu ra, trước hết mời Quí vị hãy đọc một số bích phẩm của anh trong bản viết “16 bài thơ tình hay của Phạm Ngọc Thái” đã được đăng trên nhiều trang mạng trong nước và thế giới. Mở theo link sau – http://datvietjsc.net.vn/index.php?act=newsdetail&pid=8&cid=32&id=2220

Chưa kể nhiều bài thơ tình khác của anh cũng rất hấp dẫn và súc tích, như:

Thành phố mưa rơi, Thời áo trắng, Trước núi Mỹ Nhân, Người con gái sông xưa, một góc hồ Tây, Em về biển, Đêm tóc đá, Trăng lặn, Sáng thu vàng, Anh vọng nghe tiếng em hát bên hồ… hay những bài thơ đời sâu sắc:

Tiếp tục đọc

Chuyện về một tập thơ

Lê Phan

Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, tác giả của tập thơ Hoa Ðịa Ngục đã mới qua đời hôm đầu tháng. Tôi chỉ gặp thi sĩ có một lần nhưng ở một khía cạnh nào đó chúng tôi vừa tình cờ vừa nhân duyên đã là kẻ giúp thi sĩ tìm lại tập bản thảo cũ.

Trong lần gặp duy nhất đó, khi thi sĩ còn bị một số thành phần ở hải ngoại tấn công, nói ông không phải là ông, Nguyễn Chí Thiện có nhờ chúng tôi viết về liên hệ của chúng tôi với nguyên tác của tập thơ mà câu chuyện kể ngày càng sai sự thật.

Tiếp tục đọc

Phạm Ngọc Thái xin mở cuộc trao đổi thơ toàn cầu về chân dung tác giả

Trân trọng gửi: * Ông Nguyễn Đăng Điệp – Viện trưởng Viện văn học VN
* Ông Hữu Thỉnh – Chủ tịch HNV
đồng Ban chấp hành HNVVN
* Ông Bằng Việt – Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN

Mô phép đương đại cho sự đường đột này. Các cụ ta thường nói: Đi với bụt thì mặc áo cà sa, đi với ma thì… cũng phải bỗ bã vậy thôi!

1. NHẮC LẠI CHUYỆN VỪA QUA VỀ TẬP THƠ “RUNG ĐỘNG TRÁI TIM” VÀ HNVVN:

Sau tập thơ “Rung động trái tim” (RĐTT), mà như trong hai lá “Đơn phản bác” (năm 2009) tôi đã gửi lên Ban chấp hành HNVVN về việc ông Chủ tịch HNV cùng với Vũ Quần Phương ( Chủ tịch Hội đồng thơ HNVVN khi đó) đã cố tình dìm lấp người xin vào Hội. Sau đó đã được đăng trên mạng internet toàn cầu. Trong văn bản của Đơn Phản Bác, tôi có tuyên bố về tập thơ RĐTT đó như sau:
Tiếp tục đọc

Cộng sản và đạo thờ ông bà

Bảo Giang

Có thể nói là, sau khi nắm vững hai sự kiện: Mọi người, mọi nhà thuộc mọi tầng lớp trong xã hội đã bị nghiền nát ra thành những mảnh vụn, vỡ, rời rạc, không còn nơi nào để nương tựa, cũng không còn chút khả năng nào kết tụ lại với nhau sau mùa đấu tố; và biết chắc mọi nơi, mọi chốn, từ khu xóm, làng mạc đến từng góc đường, khu phố đã được cài đặt bằng những đôi mắt đảng, là những đôi mắt bệnh hoạn, không nhân tính, để người bước ra khỏi cửa là bị rình rập, theo dõi và bước vào trong nhà là gặp mật báo viên, Hồ chí Minh mới chính thức phát động việc thi hành chủ tuyết thứ hai trong sách Tam vô của cộng sản là Vô Tôn giáo.

Tuy thế, ông Hồ vẫn không dám đồng loạt tấn công vào tất cả các tôn giáo tại miền bắc, cũng không áp dụng cùng một phương cách đối phó. Nhưng đã lựa chọn, tuỳ theo phương cách tổ chức, sinh hoạt của các tôn giáo mà đề ra những cách áp dụng khác nhau.

A. Sách lược đối phó với đạo Thờ Thần, đạo Ông Bà.

Việt Nam là quốc gia theo đa thần giáo. Ngoài những tôn giáo có tổ chức mà nhân gian thường nói đến là Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài… tuyệt đại đa số ngưòi Việt Nam theo đạo Thờ Thần, đạo thờ Ông Bà.

Tiếp tục đọc

Lá đổ muôn chiều

Lá Đổ Muôn Chiều được viết vào đầu năm 1954.
Toàn bộ sáng tác của Đoàn Chuẩn, gồm 16 bài – luôn có tên Từ Linh bên cạnh trong phần viết lời.
Người ta thường gọi ông là “Nhạc sĩ của mùa Thu” vì đến 2/3 sáng tác của ông đều phảng phất hình ảnh mùa Thu và được viết vào những lúc “Lá đổ muôn chiều” và rồi cũng như “Chiếc lá cuối cùng”, vào một ngày cuối Thu năm 2001, Ông đã vĩnh viễn ra đi tại tư gia trên đường Cao Bá Quát, Hà Nội, để lại biết bao thương tiếc.

Tiếp tục đọc

Thế giới thơ ca Phạm Ngọc Thái

Nguyễn Đình Chúc

Tôi biết Phạm Ngọc Thái (PNT) từ thưở còn chiến tranh, cùng là anh lính chiến ăn rừng ngủ rú qua ba mặt trận Việt-Miên-Lào. Suốt chặng đường chinh chiến ấy Thái ham viết nhật ký và làm thơ! Nhiều đêm nằm với nhau bên võng giữa rừng, Thái vẫn thường hay đọc thơ cho chúng tôi nghe. Được biết những cuốn nhật ký đó đã bị mất trong chiến tranh, tác giả chỉ còn nhớ lại ít bài tản mạn, cũng là một điều đáng tiếc.

Bọn lính Hà Nội cùng trong tiểu đoàn chúng tôi ra đi hồi đó, hết chiến tranh rồi kiểm lại cũng chỉ còn mươi đứa sống sót trở về. Chẳng ai có thể ngờ rằng cái anh chàng lính trận rất ham thích thơ thưở đó, nay đã trở thành một nhà thơ có tên tuổi trong làng ngoài nước. Thái cũng đã cho xuất bản 3 tập thơ, hay nhất là tập “Rung động trái tim” – Nxb Thanh niên 2009 rất có tầm vóc của anh.
Tôi kể một chút kỷ niệm xưa cũng chỉ là bộc bạch đôi nét trước khi giới thiệu thơ anh! Phần nữa, qua những tập thơ đã xuất bản và nhiều chùm thơ anh cho quảng bá trên mạng – không khỏi ngỡ ngàng: tâm lý, tình cảm của PNT hôm nay đã khác với năm xưa ấy nhiều quá? Nếu đọc ở mảng thơ tình ta nhận thấy một tâm hồn tha thiết yêu nhưng hoang dã, mà phần nhiều đều là những mối tình dang dở hoặc tan vỡ, tác giả nuối lại những kỷ niệm đã xa xưa.
Tiếp tục đọc

Tiếng rao miệt vườn

Buổi trưa miệt vườn lặng im dưới nắng, con kiến vàng còn kiếm chỗ trốn mình dưới tán mận hồng đào, con nhện cũng phải buồn không thèm nhả tơ mà nằm ép bụng vào lưng lá cây mít. Ngõ vào thôn nào có xa xôi gì, tiếng còi xe thở dài còn nghe được. Văng vẳng có tiếng rao giọng kim :

-Ai ăn bánh ít hôn… ?

Gió se qua tán mận chờ đợi, tiếng rao gần hơn :

-Ai ăn bánh ít, bánh tét nhưn đậu, nhưn mỡ, nhưn chuối, nhưn dừa… hôn ?

Nó, đứa con gái nào đó vừa chớm tuổi dậy thì, có lẽ nhà nó cũng nghèo, chí ít cũng vào loại vừa đủ ăn, chứ giàu có thì ai mà đi bán bưng, bán đội ?!
Thảng dưới chân thời gian, kéo dài về những tháng mười, khi mùa nước nổi tràn bờ, có người ngẫu hứng làm thơ :

Quyển Ngoại Sử Viết Về Chiến Tranh Việt Nam

Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi biết, có 4 độc giả Việt Nam không coi trung úy Bernard de Lattre de Tassigny, con trai duy nhất của thống chế Jean de Lattre de Tassigny, là một quân nhân anh hùng, trong lúc cả thế giới ngưỡng mộ cái chết của anh trong cuộc giao tranh tại Ninh Bình, giữa năm 1951.

Bernard, một quân nhân COCC (con ông cháu cha) chính thống, có thừa điều kiện ngồi mát tại Hà Nội mà vẫn thăng cấp nhanh hơn những bạn đồng đội khác lặn lội, sống chết trên chiến trường.

Bốn độc giả đó là cô Quỳnh Như, và các cậu Khôi, Tuấn, Lân, là những người con anh Quang được đặc quyền đọc chiến sử Việt Nam qua một tác phẩm ngoại sử, viết với góc nhìn vô cùng gần với họ, quyển ngoại sử mà họ yêu thương hơn cả chính sử, quyển sách dầy và cao như núi xương, ghi chép cuộc nội chiến Việt Nam dài 7,300 ngày, ngày nào cũng đầy những con số khô khan, những giao tranh đẫm máu, và làng nào, quận nào, tỉnh nào cũng chỉ trắng xóa mầu khăn tang.

Tiếp tục đọc

Lão bà 90 khua cọ vẽ

Cuối cùng thì lão bà hoạ sĩ Lê Thi cũng đến với hội hoạ và tìm thấy hội hoạ sau khi phần lớn cuộc đời đã trải qua kháng chiến, thay chồng nuôi con, lang thang khắp các miền quê. Sinh năm 1920, đến tuổi thất thập bà mới bắt đầu cầm cọ vẽ. Bà chưa từng học qua một lớp vẽ, dù là nghiệp dư. Bà cũng chưa từng xem một hoạ sĩ nào vẽ tranh. Chân dung người thân, phong cảnh nông thôn Thanh Hoá (nơi chôn nhau cắt rốn của bà) và làng Xa La, Hà Đông (nơi sinh sống hiện tại), tất cả hiện diện trong tranh của bà đều là đời sống ký ức. Những hồi tưởng đầy ắp khó diễn tả thành lời, buộc phải nhờ cậy vào cọ vẽ.

Tiếp tục đọc