Category Archives: Truyện – Hồi ký

Chuyến đi thăm Việt Nam khiến lại phải ghét Chủ nghĩa cộng sản

Dennis Prager / PBD dịch

Nhìn thấy Miền Bắc Cộng Sản khiến phải nổi giận trước những cái chết vô nghĩa và những lời dối trá lịch sử.

Thật khó mà kềm nổi các xúc động của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận lũ Cộng Sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.

Tiếp tục đọc

Ở Cuối Hai Con Ðường

(Câu chuyện cảm động có thực nói về tính nhân bản đầy tình người của người lính miền Nam được thể hiện rõ nét qua bài viết của tác giả Phạm Tín An Ninh, một sĩ quan QLVNCH và là một trong những “người tù cải tạo” bị giam ở miền Bắc sau 1975, tình cảm chân thật của Thượng úy Nguyễn Văn Thà, một sĩ quan thương binh bộ đội miền Bắc. Bài viết này được chuyển lên các hệ thống internet toàn cầu, được đọc trên các room paltalk với giọng đọc nghẹn ngào của các em thuộc thế hệ Việt Nam chưa hay không biết chiến tranh là gì. Chúng tôi xin được chạy đăng bài viết “Ở cuối hai con đường” vì nó phù hợp với luận điểm và nội dung của tác phẩm “Máu và nước mắt trên lưng Trường Sơn”: Cuộc chiến đấu tự vệ chính nghĩa và nhân bản của miền Nam Việt Nam so với cuộc chiến tranh xâm lược của cộng sản Việt Nam từ miền Bắc.

Tiếp tục đọc

Dưới mái chùa hoang

Bản dịch của HT. Thích Quảng Độ

Cạnh con đường mòn, ven sườn núi tại Ngọc Nam, có một ngôi chùa nhỏ hoang vắng, nằm im lìm giữa một nơi hẻo lánh và quạnh quẽ. Mùa xuân năm ấy, giặc dã và trộm cướp nổi lên, dân chúng miền phụ cận đã chạy tản mác đi nơi khác, vị trụ trì trong chùa cũng bỏ trốn, chỉ để một mình ông già “tứ cố vô thân”ở lại đèn hương sớm tối.

Hết xuân sang hạ, khí trời trở nên mát mẻ, tối hôm ấy, như thường lệ, ông già dọn dẹp các nơi xong, đang định vào căn phòng nhỏ phía sau Phật điện nghỉ ngơi, bỗng nghe có tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên ở phía ngoài, ông đi ra mở cửa thì thấy một vị sư áo quần lam lũ, râu ria xồm xoàm, tay cầm chiếc thuyền trượng (cái gậy), trên lưng đeo một cái đãy nhỏ đang đứng dưới thềm cửa trước chùa.

Tiếp tục đọc

Những hồi tưởng về ngày Quân Lực 19.06 và Ngày Không quân VNCH 01.07

Tôi là người phi công, tuổi Không Quân của tôi tròm trèm được 5 năm, cái bề dầy thời gian này mà đem so với đàn anh hay với các bậc cao đẳng trong Quân chủng chúng ta, thì thật chẳng nghĩa lý gì! Nhưng quãng đời này, với tôi quý giá vô cùng. Tôi yêu Quân chủng hơn mọi thứ tình yêu mà tôi đã có, và có lẽ, đến cuối cuộc đời này, tôi cũng chỉ có mối tình muôn thuở này mà thôi.
Tôi hiện sống ở thủ phủ của tiểu bang Michigan, là thành phố Lansing. Nơi tôi ở, cũng chẳng có mấy người Không Quân, chúng tôi ít gặp nhau, lại chẳng mấy khi ngồi với nhau ăn uống, tuy vậy, chúng tôi quý nhau và thật sự nghĩ đến nhau như ngày còn chia nhau bầu trời quê nhà năm xưa.
Tôi tài hèn, sức mọn, chuyện văn chương thi phú, đối với tôi là một lãnh vực khó khăn, khó khăn như những cú đáp O-1 (đừng gọi là đầm già, cũng đừng lầm với L-19) chính xác, êm như lá rụng của những ngày còn bay bổng. Tôi xác nhận một lần nữa, là tôi yêu Quân chủng, vì mối tình thiên thu này mà tôi đánh liều viết những hồi tưởng này, về những ngày hoàng kim nhưng thật gian khổ khi trước.
Tiếp tục đọc

Một kỷ niệm về đại tá Hồ Ngọc Cẩn

Bài nầy của cựu sinh viên Y Khoa Sàigòn 72, bác sĩ quân y Nghiêm Hữu Hùng.

Tôi thuộc lòng bài thơ “Après la bataille” cuả Victor Hugo và luôn xem đó là hành trang vào đời khi nhập ngũ:
“Làm cách nào đối xử với con người cả bạn lẫn thù với lòng nhân”

Tuy nhiên những gì xảy ra ngoài chiến trường nhiều khi khác hẳn với thơ Victor Hugo
Nhân vật chính (mon père …) trong bài thơ là một vị tổng chỉ huy, có toàn quyền quyết định về hành động của mình còn tôi chỉ là Y Sĩ Trung Úy, một cấp bậc rất nhỏ, ngoài phạm vi chuyên môn ra, có rất nhiều hoàn cảnh không thể tự mình quyết định được như câu chuyện sau đây:
Thời Chiến Tranh Việt Nam, thông thường các Sĩ Quan cao cấp đối xử với Bác Sĩ rất tốt, cả hai bên đều tỏ lòng qúy trọng lẫn nhau

Nhưng cũng có rất nhiều nghịch cảnh, một chuyện ai cũng biết là đôi khi có vài binh sĩ vì sợ chết nên đã “tự huỷ hoại thân thể” bằng nhiều cách như:
– Chích mủ xương rồng vào ngón tay để gây gangrène (mất ngón trỏ bàn tay phải thì sẽ được giải ngũ vì không thể bóp cò súng).
Tiếp tục đọc

Đời lão Vịt

Trời về chiều, từng rán nắng vàng chóe, le lói xuyên qua các đám mây đang ngã màu xanh đen, thành những tia nắng nhỏ sắc bén như mũi kim tiêm, lao nhanh xuống cảnh đồng miền Tây chảy sém. Mùa nắng hạ, đất khô cằn nứt nẻ, lão già đang ngước nhìn bầu trời như muốn đối chọi, muốn diện kiến, mặc cho từng tia nắng sắc nhọn đang đâm vào làn da đen sạm và nhăn nheo vì tuổi tác, những giọt mồ hôi mặn chát chãy xuống mắt, miệng làm thành những chén thuốc đắng đang từng ngày thuốc chết đời lão.
Trong giây phút đó! Lão như xuất thần khi đã trãi qua sự hồi tưởng về quá khứ của chính lão, của ông bà lão, từng đợt – từng đợt tới tấp vọng về như người tu Thiền đến giờ đắc đạo. Hình ảnh ông của Lão, lúc lão tóc còn để chỏm, quần ống thấp ống cao, chạy ti tue theo chân ông của Lão trên những bờ ruộng chênh chênh, bé tẹo của thời tấc đất tấc vàng nên thi nhau cuốc bờ trồng lúa, cái bờ ruộng càng ngày càng bé, cong keo như nhưng con rắn chết trông thật đáng sợ.
Tiếp tục đọc

Một lá thư sai chính tả

Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.

Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là “què, cụt, thiếu sức thuyết phục…”.

Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu.

Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhỏm. Với đề ra là “Hãy kể lại một kỹ niệm sâu sắc của em”, thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì chắc chắn sẽ có bốn mươi kỷ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu, chúng tôi thường chống chế ” Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lập nhau được.”

Tiếp tục đọc

Đẻ bọc điều

Tuyết-Lan

Coi xong truyện này, ngẫm nghĩ lại, quả là chúng ta đẻ bọc điều thật, không kể gì giàu nghèo, cứ không “bị” sống dưới chế độ Cộng Sản là đẻ bọc điều rồi

Bạn thân mến,

Một người bạn của tôi ở Pháp vừa đi Việt-Nam về. Anh kể tôi nghe câu chuyện khôi hài… đen trong xã hội… đỏ, nghe buồn cười như chuyện… tếu! Bây giờ tôi lại mượn lời của Anh, kể lại cho Bạn nghe, để Tạp Ký tuần này được viết dưới thể văn… truyện cười ra nước mắt!

Tiếp tục đọc

Tu Là Cõi Phúc, Tình Là Giây Oan

Thương nhớ Hoàng lan –

Trần Thuỳ Mai.

Tôi sinh ra dưới một mái chùa. Nghe kể rằng sư phụ tôi khi ấy còn trẻ, một hôm đi ngang bỗng động tâm hỏi : Mô Phật, sao sau chùa lại phơi tã lót ? Nghe chuyện đời cha tôi, thầy bảo : – Hãy nhớ ngày này. Nếu có cơ duyên, mười năm sau ta sẽ trở lại. Trở về thầy bỏ tăng viện, lên một ngọn núi hẻo lánh trong rú xa, dựng mấy nếp nhà cổ. Từ ấy, thầy ẩn tu, hiếm khi xuống núi. Lớn lên, tôi giống cha tôi như đúc và rất được mẹ yêu chiều. Cha tôi mắt sáng, mũi cao, tiếng nói trầm ấm, tính tình hiền hoà trung thực. Khi còn là một chú tiểu đầu để chỏm, người đã nổi tiếng thông minh, mười lăm tuổi chép rành kinh chữ Hán.

Tiếp tục đọc

Mẹ…

Một câu chuyện cảm động về người mẹ mà có lẽ ai cũng đã nghe…

Đêm dài biên ải

Người Buôn Gió

LTS:Đã một lần bị cấm xuất cảnh ở sân bay, khi định sang Thái Lan. Lần này, ở biên giới phía Bắc, Người Buôn Gió lại bị “ngược”. Sau khi hết công an địa phương tới Trung ương hỏi cung, anh bị đẩy ra đường trong tình trạng không giấy tờ vào lúc nửa đêm. Chuyện được chính đương sự kể lại như sau:

—————————————–

Câu chuyện này được viết bằng ngôn ngữ Việt, nhưng không nhất thiết độc giả đủ cơ sở kết luận rằng nó xảy ra ở nước CHXHCN Việt Nam

4 giờ 30 chiều ngày 4 tháng 5 năm 2012 hắn đến trước ô cửa phòng xuất nhập cảnh đồn biên phòng chìa giấy thông hành. Lúc này không có khách qua, bốn cán bộ trong phòng đang nói chuyện, một người uể oải cầm giấy thông hành của hắn, chả buồn nhìn, anh ta quay sang nói chuyện tiếp. Lúc sau anh ta mới giở cuốn sổ thông hành gõ tên vào máy tính.

Tiếp tục đọc

Những Thủy Thủ Già Việt Nam

Tam Giang Hoàng Đình Báu

Đã 37 năm xa biển, xa tàu kể từ 30 tháng tư 1975. Những thủy thủ VNCH ngày xưa nay người trẻ nhất cũng đã sáu chục và người lớn tuổi nhất cũng đã trên tám mươi. Thời gian trôi qua nhanh như một dòng sông và rồi tất cả thủy thủ còn lại nầy sẽ chờ ngày ra biển khơi lần cuối. Đó là biển khơi của cuộc đời. Nhân dịp tháng tư đen, chúng ta gặp nhau để ôn lại vài điều đáng ghi nhớ về các thủy thủ Việt Nam.

Ngày 5 tháng 6 năm 1948, một cuộc họp tại vịnh Hạ Long, giữa cao ủy Pháp Robert và 8 vị đại diện các đảng phái Việt Nam gồm các ông Nguyễn Văn Xuân, Nghiêm Xuân Thiện, Đặng Hữu Chí, Nguyễn Khoa Toàn, Dình Xuân Quảng, Trần Văn Hữu, và Lê Văn Hoạch, dưới sự chứng kiến của Cựu Hoàng Bảo Đại. Sau đó, ngày 8 tháng 6 năm 1949, tại điện Elysée, Paris, Tổng Thống Pháp Vincent Auriol đã long trọng cùng Hoàng Đế Bảo Đại, Quốc Trưởng Việt Nam ký một văn kiện xác nhận và nói rõ việc Pháp trao trả toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam và công nhận nền độc lập của Việt Nam(1).

Tiếp tục đọc

Dưới Mũi Súng Quân Thù

Lê Văn Kim

(Lời dẫn nhập: Thượng nghị sĩ John Mc Cain, cựu Đại Tá phi công Hải Quân Hoa Kỳ, đã từng là tù binh chiến tranh của CSVN, phát biểu khi được hỏi về cuộc chiến Việt Nam: “The bad guys won the war.” (“Những tên gian ác đã thắng trận.”) Câu nói đó có thể dùng làm tiền đề cho hàng ngàn thiên hồi ký của các nạn nhân cộng sản khi mô tả về sự ngu dốt và tàn ác mà CSVN đã và đang áp đặt lên trên hàng chục triệu dân quân cả hai miền Nam Bắc Việt Nam.

Trong bài viết nầy, người viết muốn ghi lại một vài dữ kiện trung thực, tự bản thân đã mắt thấy, tai nghe: những ký ức khắc sâu vào tâm não tại trại tù “cải tạo A-30,” ngõ hầu góp thêm một phần nhỏ sự hiểu biết của mình vào định nghĩa “thiên đàng cộng sản.”

Tiếp tục đọc

30 Tháng Tư 1975 Đám Tang Không Ngày Giổ Đoạn

(Kính dâng hương hồn những người đã chết trên đường trốn thoát CS)

Chị ơi.,
Đã hơn một phần ba thế kỷ rồi, mà chuyện như mới hôm kia hôm qua.

Chiều 30 Tháng Tư, năm 1975, em đến nhà Chị.Từ ngày vào lính, đã bảy năm, lần đầu tiên không với bộ quân phục, nhưng trong quần áo civil cụt cỡn, lẹt xẹt đôi dép nhỏ hơn chân. Chị ra mở cửa, sững sờ một thoáng rồi cũng nhận ra, ôm lấy em, nói như khóc: “Chúng nó vào, chết rồi chú ơi!”.

Em vừa buông súng, bỏ chiến xa; đơn vị tan hàng,sau khi kéo về Ngã Bảy Chợ Lớn, theo lệnh trên, và “từ giờ phút này, con cái ai đi được đâu thì đi”.

Tiếp tục đọc

Quốc hận 30.04 – Những giờ phút cuối cùng tại Đơn Vị của con

Thưa quý vị,

Kính thưa người Cha già VNCH thân yêu & đáng kính, Ngô Đình Diệm,

Khi cha bị giết, con của cha mới 14 tuổi và đang học tại một trường Dòng ở Thủ Đức. Con lớn lên và trưởng thành, khi các người anh của con “thay cha” để lo việc nước ….

Xin tâm sự với Cha về “Những giờ phút cuối cùng tại Đơn Vị của con”.

Khi nghe một vài bạn đi phép hay “dù” về thăm gia đình không trở lại đơn vị thì con thương cảm cho bạn mình; vì sẽ bị cấp trên phạt “trọng cấm”. (Sau này, con mới biết, họ có thân nhân làm cho cơ quan Mỹ và được Mỹ cho đi.) Những tin đồn, và nhìn người này người kia mang gia đình vợ con … Có lẽ vì còn độc thân không vướng bận, con chẳng nghĩ xa xôi, hay soi mói tìm tòi, và chỉ làm nhiệm vụ hằng ngày.

Tiếp tục đọc