Ai cũng biết – nhưng mấy ai đứng dậy!

Ai cũng biết… đất nước này hết thuốc chữa!
Bởi 175 trung ương ủy viên cộng 14 đứa đã lộng hành
chúng quì gối theo Tàu bợ đít và hết lòng cung cúc đàn anh
bán dân đen
xây lầu đỏ
tiền đô xanh
gởi hầu hết con cháu ra ngoại quốc học hành dọn trước…

Ai cũng hiểu… cộng sản là loài đi ngược
ba mươi bảy năm, phá đất nước tan tành
chủ nghĩa siêu việt!
quẩn quẩn, quanh quanh
vòng quanh quẩn
Rồi cũng thành vô dụng.

Nào Lê Đức Anh
nào Hoàng Trung Hải, Đỗ 10
Nguyễn Tấn Dũng…

trĩu gánh dân đen…
Hai thúng sâu đầy
chúng là yêu tinh, quỉ đỏ hiện ra đây
là giòi đĩa hút máu những tấm thây tiều tụy.

Ai cũng chán cái bọn gian manh, quân lừa bỉ!
Ban tư tưởng trung ương, bọn gái đĩ già mồm
Ai cũng thấy và nghe cả ngàn báo đài nịnh bợ lòn trôn
cúi mặt xuống chỉ để bảo tồn cơm áo…

Ai cũng biết, ở Việt Nam, đảng chủ trương dạy nhân dân nói láo
biến toàn dân thành trân tráo đốn hèn
áp bức, trét tri tám mươi lăm triệu đít người thành khối khu đen
để lung lạc dễ chèn dễ trị.

Ai cũng thấy đất Tây Nguyên là điểm trọng quí
mất vùng này là mất cả non sông
Giờ hỏi ai mà không biết biển Đông
Chệt nó cướp hơn 80% lòng tài nguyên biển mẹ.

Ai cũng nhìn những thằng tham quan như bầy chó ghẻ
nhũng nhiễu hoành hành, hạch dân cốt chỉ đẻ ra tiền!
Tiền đồ thời nay sao quan trọng bằng câu hỏi “đầu tiên”
mua quan bán chức, hầu có quyền để tước…

Tất cả đều dư biết
Đảng cộng sản nào vì dân vì nước!
cướp miền Nam để được độc quyền
Độc lập-Tự do-Hạnh phúc là những thuật ngữ thôi miên
Nếu không phải thì sao dân tộc mãi trong đảo điên khốn khổ?

Câu thành ngữ “đảng về dân nối khố”
đầy dẫy dân oan nằm phố ngủ đường
nhà cửa bị tịch thâu, mất cả ruộng nương
biến cả nước, thực hiện đúng chủ trương vô sản!

Ai cũng thấy nước mình giờ là chư hầu đại Hán
Hoàng Trường Sa bị bán bị dâng
Ai cũng hiểu cái thứ mà đảng cần
là quyền lực
sá chi dân nô lệ!

Ai còn lạ
Công an loài đồ tể
đánh đập dân, giam hãm tù đày.

Nhưng!
Nhưng mấy ai hiểu, thấy được và lo sợ một mai đây
Dân tộc Việt sẽ trở thành khu tù đày Tây Tạng.

Nên cứ thế mà ù lì theo ngày tháng…

Nước non này
Ai bán mặc ai!

Advertisements

One thought on “Ai cũng biết – nhưng mấy ai đứng dậy!

  1. Thạch Nguyên 20.06.2013 lúc 11:33 Reply

    Tôi đã thấy

    Tôi đã thấy những bàn tay gầy yếu
    của em thơ và của những cụ già
    ngón run run vạch mái lá thò ra
    xin trợ giúp những phần quà mì gói.

    Tôi chứng kiến… những bà mẹ mang bầu, bụng đói
    lặp cặp lạnh run trong tiếng nói vô thần
    Tôi đã làm những gì có thể làm để chia sẻ với người dân
    tình hải ngoại… mối ân cần, xa vạn dặm.

    Lũ tràn về miền Trung
    gây tang thương lắm
    lũ hoành hành
    lũ ngập cả trời quê.
    Lũ chặn tương lai
    lũ chắn cả lối về…
    Lũ vô cảm mãi mê trong tham vọng.

    Tôi đã thấy cũng như tôi đã sống
    kiếp nhọc nhằn vô vọng của dân đen
    lối tương lai như ngõ tối không đèn
    đường nô bộc, dần quen đời trâu ngựa!.

    Tôi cũng thấy, nơi thị thành, quán bar, nhà chứa
    những thằng tham quan
    những đứa lộng hành
    bày vẽ cuộc chơi… gái trẻ lầu xanh
    còn trẻ lắm, học hành chưa hết lớp.

    Khách sạn bốn năm sao, rượu bia choáng ngợp
    chúng thi nhau vung vãi đổ trên đầu
    đèn phố rực chưng
    mờ dấu những vùng sâu
    miền Trung đó đục ngầu con nước cuộn.

    Họa thiên tai cứ triền miên giáng xuống
    bọn tham quan vẫn ăn uống tiệc tùng
    nỗi đau này
    nào phải nỗi đau chung!
    Dân khốn khổ bần cùng đành gánh chịu.

    Bao nghịch lý, muôn vạn điều khó hiểu
    đau dân tôi
    nước nhược tiểu nhọc nhằn!
    Tròng ách trên đầu, khó khăn nối tiếp vạn khó khăn
    ngô khoai độn, miếng ăn còn cơ nhọc.

    Biến cố tai ương chỉ dân nghèo đùm bọc
    chắt chiu san sẻ từng nắm thóc cọng rau
    trong khi những thằng quan thì xe xanh, xe đỏ, gái đẹp… kín rào
    lộng lẫy biệt thư
    mặc niềm đau đồng loại.

    Tôi đã thấy cùng muôn ngàn điều muốn nói
    đời lang thang, dân đói cả ba miền
    uống máu của dân, quan các cấp sống như tiên
    vàng thành khối gởi tiền ra ngoại quốc.

    Dòng đời trôi, dân nghèo lê chân đất
    bọn nhà quan thì no giấc chăn lành
    lũ tràn về cuốn thóc lúa lẫn chòi tranh
    Việt Nam hỡi
    Trời hành thêm oan nghiệt.

    Nghĩa đồng chủng… dẫu tha hương nhưng lòng luôn tha thiết
    tình anh em trong nước Việt tang thương
    tôi đã thăm, đã nhìn thấy Quê Hương
    nên mong đợi… mai con đường Dân Chủ.

    Việt Nam ơi bao giờ tan con lũ?.

    Nguyên Thạch

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: