Nhân Quyền VN: Bức Tranh Vân Cẩu Cười Chảy Nước Mắt

Mường Giang

Hai mươi năm chinh chiến, nạn nhân lãnh đủ cũng chỉ là dân và lính, là những người tuổi trẻ VN, vì đời, vì người và vì liêm sỉ mà đem mạng cùi ra sa trường làm bao cát, hầm chông, lãnh đạn cối tăng, dao găm mã tấu của giặc Bắc. Trong lúc đó tại hậu phương, người lính bị ghét bỏ khinh khi và tàn nhẫn hơn hết là bị đám Việt gian đâm sau lưng trí mạng. Ðọc lịch sử thêm hận cuộc đời và càng thương biết bao cho quê hương lầm than tủi nhục bởi đám sâu bọ mang lớp người “ trí thức (!) “. Bài học mới nhất của lịch sử VN là những trang viết đẵm đầy máu lệ, qua câu chuyện Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại tại Hoa Kỳ, đã bị những bàn tay lông lá tráo trở, làm đảo lộn kế hoạch trình bày “ Bản Thỉnh Nguyện Thư của gần 150.000 người Việt TNCS, trước cơ quan hành pháp Mỹ tại thủ đô Hoa Thịnh Đón vào ngày 5-3-2012, với mục đích “ Đòi Hỏi Nhân Quyền cho VN như chính phủ Mỹ luôn rêu rao khắp thế giới.

Ngày xưa lính khổ chỉ biết cười khóc riêng mình nhưng khi dân khổ thì lính khóc cho dân trên những đoạn trường máu lệ trong tết Mậu Thân, mùa hè đỏ lửa và những giây phút cuối cùng trong tháng tư đen. Ba mươi bảy năm qua tính từ những ngày tao loạn, lính đi tù lính chết, vợ con lính lầm than đen đói, thương phế binh lê lết đầu đường xó chợ, vậy mà chẳng thấy một ai lên tiếng vì lương tâm để cứu giúp những hồn oan vất vưởng.

Qua các tài liệu lịch sử được công bố cùng với những bài viết, sách vở về những nguyên nhân khiến tù binh VC thường gây rối vì chúng có chỗ dựa lưng vững như núi của “ phong trào tranh đấu đòi cải thiện chế độ tù ngục “ của Chân Tín, Nguyễn ngọc Lan, Trương bá Cẩn, của tờ Tin Sáng do đám dân cử cong sản Hồ ngọc Nhuận,Ngô công Ðức, Lý Quý Chung chủ trương và “ Hội Phụ nữ đòi quyền sống “ của vợ Ngô Bá Thành nhưng quan trọng hơn hết vẫn là các cái loa của đám phản chiến tây phương và Mỹ.

Do trên chuyện tranh đấu trong tù, qua những đòi hỏi vô lý quá đáng, được kiếm chuyện và xảy ra như cơm bữa để những thành phần trên lấy cớ viết bài đăng báo, tố cáo chính quyền miền Nam vi phạm hiệp ước, nhân quyền, đối xử vô nhân đạo với tù binh. Cũng vì vậy mà “ phái đoàn quốc hội “ Hoa Kỳ theo thỉnh cầu của Tổng Thống Ford, đến Sài Gòn vào ngày 24-2-1975 để duyệt xét chuẩn chi 300 triệu Mỹ kim quân viện cho VNCH. Nhưng trời ơi thay vì tới chỗ để nhìn tận mắt cảnh điêu tàn lầm than khổ tuyệt của đồng bào trong cuộc chiến do CS Bắc Việt đang gây ra, thì những tên dân cử dân chủ thiên cộng quyến uy lúc đó như Paul Mc Closkey, Bella Abzug, John J Flynt, Donald Flynt chỉ ra lệnh cho TT Nguyễn văn Thiệu phải để cho bọn chúng tiếp xúc công khai
với Mặt Trận Ma (GPMN) và Cọng sản Hà Nội cũng như phải tìm cho bằng được Chân Tín, Trần hủu Thanh, Huỳnh Liên, Ngô bá Thành,Huỳnh tấn Mẫm.. để lấy bằng chứng về “ chuồng cọp Côn Ðảo, chuồng cu Chí Hòa.”. Chứng minh Chính VNCH “ Vi Phạm Nhân Quyền..”.

Trưa 30-4-1975 xe tăng cọng sản tràn ngập các nẻo đường Sài Gòn, chỉ có lá cờ xanh xanh đỏ đỏ của Mặt trận lung lẳng sau xe, còn tất cả như Lê Ðức Thọ tuyên bố là đảng ta đó. Rồi thì “ ngụy quân, ngụy quyền và cả nguỵ dân “ khắp nước được lệnh học tập chứ không đi tù, vì tất cả là anh em nên không có kẻ thắng người bại .

Ngày xưa Việt cộng phản loạn, tù binh Bắc Việt sát nhân, nhờ có luật pháp quốc tế bảo vệ, nhóm của Chân Tín che chở.. nên sống trong tù thung dung no đủ. VNCH mất , Mỹ cút, quốc tế ngoảnh mặt làm ngơ, nên tù binh và dân chúng miền Nam bị tù sướng ngột thở. Ngày xưa những trại tù cọng sản, xa tận Côn Ðảo, Pleiku.. vẫn không thiếu khách quý ngoại quốc và các phái đoàn liên tôn nhà văn nhà báo, viếng thăm viết báo cáo.

Khi cọng sản làm trùm, những thiên đàng xã nghĩa tại Sở Công An , Chí Hòa, nhà giam Phan Ðăng Lựu Gia Ðịnh, ba bước đã tới nhưng không thấy một bóng ma hiện hình, khiến cho tù nhân trong đoạn trường máu lệ, ăn cơm sát hầm xí, ngủ ngay trên nước tiểu đống phân, khổ cực , đọa đày, chen chúc nằm nghiêng như cá mòi xép trong hộp, chỉ biết lấy nước mắt làm canh nuốt cơm độn, cơm bo bo vì kêu trời trời ngoảnh mặt, kếu đất đất làm ngơ, kêu sư, thầy, trí thức thì ai nấy cũng xụi lơ, lớp chạy theo Mỹ, phần kẹt lại thì chết đứng trước AK mã tấu.Rốt cục thượng vàng hạ cám, làm lính diệt cộng hay nằm vùng phục kích, tỷ phú cùng đinh, văn nhân nghệ sỹ, kéo xe đổ rác, mấy cha mấy thầy, đĩ điếm ma cô… tất cả sau ngày 1-5-1975 đảng vào Sài
Gòn, lần lượt sau trước, rủ nhau vào tù.

Đừng tưởng cọng sản chiếm được miền Nam rồi không muốn tắm máu cả nước là nhân đạo. Thật ra chúng không dám làm như Khmer đỏ và Polpot vì VN khác Kampuchia. Ðộng mã tấu và súng đạn lúc đó là loạn ngay, không chừng đồng bào đau khổ miền Bắc cũng nhập cuộc.Bởi thế chúng dùng trò dụ khị từ tướng tới lính, trên quan dưới dân, qua chiêu bài học rồi về. Do đó ai cũng tưởng thiệt, tự mình tự nguyện bó tay vào tù lúc nào không biết.Thế là chúng thẳng tay trả thù tận tuyệt

Sau này anh em còn sống sót gặp nhau, ai nấy đều cho rằng trong muôn ngàn cái tân khổ chịu đựng, thì việc bị “ VC lừa tự nguyện vào tù “, mới là “ nỗi đau lớn nhất “, phải khiến người ta chảy nước mắt ròng ròng. Ai thoát cảnh tù cọng sản cũng đều có quyền hãnh diện hay kể lại nỗi khổ trong tù cho mọi người biết nhưng tuyệt đối “ đừng có lấy đó để nghe nói nghe đồn “ mà hại người. Chắc chắn trong lao tù cọng sản xưa nay, từ đông sang tây, từ người xuống chỏ, không có một ai thích làm anh hùng nhưng hầu hết những tù nhân VNCH đã tồn tại rực rỡ khi bước ra khỏi cổng thiên đàng. Nhà tan mất nước, muôn dân đồ thán, sắt đá cây cỏ còn biết khóc giùm cho đời tù. Vậy thì đừng lấy tù làm thành tích khi thoát ra khỏi nó,
mà chỉ cám ơn nó vì nhờ nó ta thuơng nhau hơn, ta hận cọng sản hơn, làm được như vậy mới xóa sạch nhục nhã đã nén gánh trong chốn lao tù.

Chín giờ sáng ngày 30-4-1975 tại dinh thủ tướng Vũ văn Mẫu, qua một đêm thức trắng bạc đầu, tổng thống VNCH hai ngày Dương văn Minh, nghe theo Nguyễn hữu Thái đầu hàng Hà Nội. Một cuốn băng thu âm tiếng nói của Việt cộng nằm vùng Nguyễn hữu Hạnh, mượn danh Dương văn Minh bắt QLVNCH buông súng đầu hàng giặc.VNCH coi như sụp đổ lúc 12 giờ trưa cùng ngày, khi tên Thái dẫn đường cho bộ đội Bắc Việt lên nóc dinh Ðộc Lập treo lá cờ nửa xanh nửa đỏ ngôi sao vàng của MTGPMN, trước sự chứng kiến của TT Minh, NT Mẫu và nội các hai ngày.

Từ đó người miền Nam chịu cảnh đổi đời. Tất cả được Hà Nội gọi là “ nguỵ “. Cha sư không theo quốc doanh bị gọi là cha sư ngụy, lính là ngụy quân, công cán cảnh là nguỵ quyền kể luôn dân đen trong suốt cuộc chiến, chẳng hề nhớ tới nước là cái gì, cũng bị gán là ngụy dân. Cũng nhờ “ cách mạng “ từ bắc vào nam, từ bưng ra tỉnh giải phóng và tổng thống Dương văn Minh kịp thời ra lệnh QLVNCH buông súng đầu hàng khi nắm quyền, nên cả nước được “ sánh vai tiên nhanh tiến mạnh, vững chắc phấn khởi “ từ người xuống chó, chết chung một mồ.

Cho đến bây giờ dù giấy không còn gói được lửa, thúng không úp đủ voi, người ta cũng không biết được thật sự đã có bao nhiêu người miền Nam chết khi đã có hòa bình ngưng bắn trong các trại tù khổ sai lao tác khắp nước, tại các khu kinh tế mới rừng thiêng nước độc, nơi công trường tập thể đội đá vá trời cũng như trên đường vượt biên, vượt biển tìm tự do.

Cũng không ai biết được có bao nhiêu người nhà giàu tự tử chết khi tài sản của mình bị cướp giựt và số vàng bạc châu báu, nhà cửa ruộng vườn, ghe thuyền thùng lều nước mắm, chùa chiền nhà thờ, trường học tu viện.. bị cưỡng chiếm lên tới mức nào, trong đó có biên nhận là 16 tấn vàng tài sản quốc gia, bị tên tiến sĩ Nguyễn văn Hảo cướp dem dâng cho Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ năm 1975 chở về dấu trong hang núi tại Côn Sơn Hải Dương rồi chia nhau hưởng đủ.

“Phố xưa em buộc đôi hàng bím
nay tóc về đâu, hồn ở đâu “

Thơ Du tử Lê bổng khiến ngậm ngùi cho đời lính trong cõi đi về. Kiếp lính ngày xưa trên quê hương cũng vẫn là những con chim hồng tung bay lạc nẻo, thì ngày nay trong cõi lưu đày lại càng mù mịt lang thang. Xa quá rồi phải không quê hương, bè bạn ? vậy sao không ngồi xuống đây để cùng nhìn lại cuộc đời rồi khóc cho thân phận nhược tiểu Việt Nam.Hai mươi năm chinh chiến đoạn trường, chúng ta những người lính tính được bao nhiêu ngày sống bên mẹ già em dại hay đã tự dốc ngược đời mình trong lòng men đắng, trên giàn lửa thiêu, lang thang như mây chiều bên trời lẽ bóng
Rồi những ngày dưỡng quân phố thị lạc lõng sang nghèo, mới cảm nhận được cái chát chua tuổi trẻ, thương cho kiếp lính rẻ rúng phận bèo, đời thật là oan khiên định mệnh. Chịu đựng rồi gục ngã, câm nín tới hy sinh, người lính cuối cùng vẫn sống và đang ưỡn ngực đối diện với địch thù. Lịch sử dù bị khuất lấp bởi cát bụi thời gian nhưng vẫn không át nổi lao xao tiếng đời tiếng miệng

Đừng tưởng người ta chưa nói tới mình là xong rồi. Không phải vậy đâu, hưng thịnh và tồn vong chỉ cũng là một khúc quanh lịch sử nhưng những kẻ gian manh, những tên đại nghịch thì muôn đời vẫn bị trời tru đất diệt. Cho nên Hồ tặc và đồng bọn dù có lấy sách che trời, dùng súng bít miệng thì Hồ Chí Minh cũng vẫn là Côn là Thành, là Lã Bất Vi buôn vua bán nước.

Cho nên ngày nay chỉ nghe tới cột đồng Mã Viện, điện Diên Hồng, Ashaut, A Lưới, Bình Giả, Kon Tum, Côn Ðảo hay miền thượng du Bắc Việt, vậy đã có bao nhiêu người biết tới ? Tuy nhiên cái nổi bì bỏm trong vũng sình lầy ngang tới ngực, trên đầu có muỗi dưới hông đĩa mòng mà lính trải qua năm nao, chắc sau này nhiều người được hưởng khi bị làm sâu thủy lợi.

Lịch sử luôn tái diễn không ngừng và bất cứ dấu chân ai cũng đều bước vào lịch sử. Ba mươi bảy năm trước có ai ngờ được ngay trên đất nước Hoa Kỳ, một đồng minh bán đứng VNCH năm 1975, lại cho phép người Việt tị nạn cọng sản xây dựng một Ðài Chiến Sĩ Trận Vong QLVNCH đầu tiên tại hải ngoại, nơi thành phố New Orleans. Lể khánh thành vô cùng trang trọng vào ngày 30-4-1988 với sự tham dự của 300 quan khách Việt-Mỹ, trong đó có hai ông Thị Trưởng Sidney Barthelemy, Gerald Blessey. Ðây là bước khởi đầu của một hành trình dai dẳng , mà người Việt cưu mang và cuối cùng đã đạt thành công, dựng đài vinh danh và nhớ ơn chiến sĩ VNCH tại thành phố Sài Gòn nhỏ vào năm 2003. Rồi thì cờ vàng ba sọc đỏ tiếp tục ngạo nghễ tung bay khắp các nẻo
đường hải ngoại, từ vùng giá lạnh cực bắc Michigan, Hoa Thạnh Ðốn, Minnesota, New Orleans, Houston cho tới nhiều thành phố có đông người Việt tị nạn ở hai miền nam bắc tiểu bang Califonia.

Thời trung cổ, trong khi nhiều nơi trên trái đất, con người còn sống thuở hồng hoang. Trung Hoa,, Ấn Ðộ,Ai Cập, Hy Lạp, La Mã.. là những cái rốn văn minh của nhân loại nhưng đâu có ngờ được tại một miền đất nhỏ Ðại Việt, nơi điện Diên Hồng , vua Trần đã cho mời những bô lão khắp nước về dự đại hội toàn quân, toàn dân chống giặc xâm lăng Nguyên-Mông.

Đây không phải là những khoa bảng trí thức, cũng không hề là thượng lưu đại quan, mà là những hạng thứ dân đầu trần chân đất. Họ tới từ đồng rưộng, thắt lưng đeo bầu rượu, tay chống gậy trúc, tóc râu bạc như sương. Chính họ chứ không phải quan quyền đang hiện diện, đã đồng thanh quyết đánh. Nhờ cái sĩ khí can trường đó mà vua Trần và Ðức Hưng Ðạo Vương cùng các chiến sĩ, thề diệt giặc Mông, cứu nước non khỏi sự dầy xéo tang thương của Mông Cổ. Lịch sử lại tái diễn nơi quê người, những người lính già lại cùng hội ngộ, để quyết chiến chống bạo Hồ ròng rã suốt ba mươi sáu năm qua nhà tan nước mắt.

Trong cái tận cùng thê thiết cuộc bể dâu của người Việt sống còn. Công hầu khanh tướng, phú quý vinh hoa, giờ này bộ còn hay sao trong cơn lốc đời ? và nếu có, thì đó chính là những gì ta có hôm nay đối với non nước. Ðây mới đích thực là “ liêm sỉ của con người “. Hai mươi năm chinh chiến, mười mấy năm tù đầy và giờ nghẹn ngào bỏ quê hương mà trốn giặc. Nghiệt ngã oan khiên như núi chưa thấy đủ hay sao ? Dư luận có thể không đếm xỉa tới những bịa đặt cá nhân nhưng chắc chắn bia đời bia miệng sẽ không tha thứ cho những người có trách nhiệm trước quốc dân trong cơn bão lửa, nay chỉ vì một vài bụi bông cỏ mây làm vướng bấu quần, mà bỏ cuộc.

Anh hết thấy không phải là hết nhớ
Những căm hờn trong khẩu hiệu vang lên
Những biểu ngữ kêu gào nhau chém giết
Giải khăn sô oan nghiệt quấn đầu thơ
Xương chất thành non, biển hận không bờ
Ngàn xác gục trong thước vuông chủ nghĩa…
(thơ Xuân Hiến)

Hởi ơi đâu có ai ngờ được ba mưởi bảy năm sau ngày mất nước vào tay “ Cộng Sản Đệ Tam QT & giặc Tàu (30-4-1975) “ , lại có hằng trăm người Việt TNCS ưởn ngực bước vào Tòa Bạch Ốc, trung tâm quyền lực nhất của nước Mỹ, như là những “ chính khách “ mang nhiệm vụ “ thỉnh cầu Hành Pháp Mỹ giúp dân tộc VN, lấy lại “Nhân Quyền “ đã bị đảng CS cướp giựt từ mấy chục năm qua.

Và cũng không ngờ những người dám “ dưa lưng ra đở đạn thù của cả VC lẫn phe ta “ trong Biến Cố Lịch Sử trên, lại là Những Người Tuổi Trẻ VN, chứ không phải tướng, tá, công chức cán bộ cao cấp..từng hưởng vinh hoa phú quý từ máu vá nước mắt người dân đen và lính trước tháng 4-1975. Cái tận cùng của đổi thay là Người Chủ Xướng Phong Trào Ký Thỉnh Nguyện Thư đòi hỏi Nhân Quyền cho VN cũng như Cứu Các Tù Nhân bị VC đang giam giữ vì tội “ yêu nước Chống Giặc Tàu “. Trong số này có Ca Nhạc Sĩ Việt Khang, qua hai Nhạc Phẩm bất hủ “ VN Tôi Đâu ? và Anh Là Ai ? “ . Người đó là Nhạc Sĩ Trúc Hồ, giám đốc Trung Tâm ASIA và Đài SBTN. Họ thuộc giới Nghệ Sĩ , đã dùng lời ca tiếng nhạc thay thép súng để đối mặt với kẻ thù.

Làm ít thị bị chưởi ít, làm nhiều bị chưởi nhiều, không làm cũng bị chưởi. Đó là một chân lý không thể bàn cải giống như cái bản đồ Lưỡi Bò của Trung Cộng tại Biển Đông. Nhưng có khen hay chê, chưởi hay đội lên bàn thờ, thì Trúc Hồ giờ cũng đã trở thành Người Của Lịch Sử Cận Đại, qua những trang Tranh Đấu Sử. Sự thành công hay thất bại hay nói rõ hơn “ công và tội “ của Trúc Hồ và Những Người Tuổi Trẻ Hôm Nay. Đó là có dám Tiếp Tục Con Đường Cứu Nước, Cứu Dân VN trong Đại Họa Mất Nước Hiện Tại, hay là chỉ làm công việc “ Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó “..để rồi như hai chục năm trước về trước, thêm một làn Cướp Mất Lòng Tin Của Người Việt TNCS Hải Ngoại.

Trước tháng 4-1975 Hoa Kỳ tới VN để giúp chống VC, nên đâu cần đếm xĩa tới sự hiện hữu của chính quyền miền Nam. Hiện tại Mỹ sang VN để kiếm thị trường và đồng minh, nên mọi hành xữ tuyệt đối không dám làm mích lòng “ chính quyền “ cho dù ngoài miệng luôn dao to búa lớn… Cho nên thái độ của những người “ mang đầy chức vụ “ được kê khai qua những tường trình của báo chí Việt, trong buổi tiếp tân phái đoàn Người Việt TNCS vào trình Hành Pháp TNT của gần 150.000 đồng bào, thật sự chỉ làm bận tâm những kẻ đa sự. Trong lúc đó hầu hết người Việt khắp nơi trên thế giới, ai cũng đã đoán được trước kết quả “ mang tính chất ngoại giao “ mà hành pháp Mỹ sẽ “ ban phát ân huệ cho phái đoàn .. “ và đúng như chúng ta đã nghĩ

Cuối cùng dù có hòa nhã như Nam Lộc trong bài viết “ còn đòi hỏi gì hơn “ hay bi phẩn tủi hờn cho thân phận nhược tiểu VN trước Tòa Bạch Ốc của Việt Dũng, thì Người Việt chúng ta cũng đừng quên Cám Ơn Tất Cả mọi người đã Dốc Cạn Tim, Óc, Máu và Nước Mắt để Cứu Dất Nước và Dân Tộc VN sớm thoát khỏi gông cùm nô lệ của CSVN và giặc Tàu cướp nước.

Tuy nhiên đối với một ông tổng thống chỉ còn nhiệm kỳ vài tháng và đang nặn óc làm sao được đắc cử lần nữa, thì sự phủ phàng vô tình hay cố ý đối với những cử tri sắp tới, là một câu chuyện khôi hài ít thấy ..!

MƯỜNG GIANG
Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 3-2012

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: